image banner
SẮC NHỚ

SẮC NHỚ

                         Trần Thái Vân Ly

anh tin bai

Hè năm ấy em ngồi bên cửa lớp

Cứ thẫn thờ nghe tiếng nhạc ve ngân

Lòng bâng khuâng theo phượng đỏ sân trường

Nhìn nắng hạ dưới chiều gom sắc nhớ

Thầy mấy bận giấu buồn sau mắt kính

Hơn nửa đời canh cánh nợ văn chương

Phấn trên tay giải mã chuyện đời thường

Như vốn dĩ tấm lòng người tải đạo

Dẫu cơm áo còn vây tầm mắt sáng

Và dáng gầy va vấp cuộc đa mang

Lúc bình văn thầy đứng lặng mấy lần

Mặc bụi phấn rơi thầm lên mái tóc

Lời bình giảng…Thầy ơi, em ngẫm mãi!!!

Nghe tim mình rưng rức nỗi quê hương

Lúc Kiều nương rơi xuống nẻo đoạn trường

Em chợt hiểu vì sao thầy lại thế!

Khi chia tay thầy lặng im không nói

Em dại khờ muốn hỏi những lời câm

Nay đã là cô gái biết trở trăn

Mới vỡ lẽ những điều tâm huyết ấy

Thuở học trò em vô tình nông nổi

Được thầy dìu bơi lội giữa dòng văn

Đứa học trò ngày ấy được thầy khen

Chừ đã lớn và trở thành cô giáo

Sân thời gian phượng bao lần thay lá

Tiếng ve sầu vọng lại khúc nhạc xưa

Hình bóng thầy rực rỡ lúc nắng mưa

Soi trí não khi em vào bục giảng…

Mười mấy năm mang thiên chức bên người

Lời thầy dặn năm xưa còn vọng mãi...

Nhớ lúc thầy rưng rưng sau mắt kính

Em biết mình chưa làm được bao nhiêu!